Cùng lúc đó, ở một góc khác của khu vực màu đỏ, nơi đầy rẫy đầm lầy độc và những thân cây quái dị vặn vẹo.
Lạc Quân Hành đang cẩn thận né tránh một vũng lầy độc màu xanh lục sẫm đang sủi bọt thì bỗng cảm nhận được điều bất thường. Hắn dừng bước, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào màn sương mù phía trước.
Từ trong làn sương, hai bóng người thong thả bước ra. Kẻ đi đầu mặc trang phục sang trọng, dung mạo anh tuấn, khóe môi nở nụ cười quen thuộc ấm áp như gió xuân, chính là cậu em họ của hắn - Lạc Huyền Triệt. Đi theo phía sau là một người con khác của nhà bác hai, Lạc Minh Vi.
Thế nhưng, khác hẳn với vẻ ôn hòa nhã nhặn không tì vết trong các bữa tiệc gia tộc, nụ cười trên mặt Lạc Huyền Triệt lúc này tuy vẫn giữ nguyên độ cong, nhưng lại lộ rõ vẻ giễu cợt, cợt nhả và cả sự mỉa mai lạnh lẽo. Lạc Minh Vi phía sau cũng khoanh tay trước ngực, vẻ mặt chuẩn bị xem kịch vui.




